Kết quả tìm kiếm cho "cháy luôn nhà hàng xóm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 360
Biên giới Tây Nam yên bình với những cánh đồng xanh, dòng sông hiền hòa và đời sống người dân ngày càng khởi sắc. Nhịp sống nơi đây đổi thay từng ngày, mang đến diện mạo mới cho vùng đất đầu nguồn.
Tôi sinh ra tại một làng chài ở Hòn Sơn thuộc đặc khu Kiên Hải. Từ hiên nhà nhìn ra đã thấy biển xanh trải dài đến tận chân trời. Tuổi thơ của tôi gắn với những con tàu, mùi lưới cá phơi nắng và những buổi sáng theo mẹ ra làng chài, mùa biển lặng theo cha đi biển.
“Xuân phên giậu” là mùa xuân nơi tuyến đầu Tây Nam của Tổ quốc. Đó là 4 lát cắt: Biên cương mùa xuân được canh giữ bằng trách nhiệm; mùa xuân gắn kết bằng niềm tin; mùa xuân rộn ràng trong khát vọng của tuổi trẻ; mùa xuân lan tỏa từ tấm lòng đại đoàn kết toàn dân tộc. Xuân biên giới được gìn giữ, kết nối và sẻ chia bằng trách nhiệm của các lực lượng, bằng nghĩa tình của Nhân dân, bằng ý chí xây dựng thế trận lòng dân vững chắc.
Trong dòng chảy hối hả của nhịp sống hiện đại thời công nghệ số, nhiều nét đẹp văn hóa ngày Tết cổ truyền của dân tộc vẫn được gìn giữ, trao truyền và tiếp nối đến các thế hệ hôm nay. Một trong số đó là phong tục đi lễ chùa bái Phật và viếng đền tưởng nhớ các bậc tiền nhân trong ngày đầu Xuân.
Giữa nhịp sống tất bật nơi xứ người, người Việt xa quê vẫn luôn dành tình cảm đặc biệt cho Tết Nguyên đán - Tết cổ truyền của dân tộc - với tất cả nhớ thương, khắc khoải và khát khao được trở về. Với kiều bào, Tết không chỉ là thời khắc chuyển giao năm mới, mà còn là hành trình trở lại nguồn cội, nơi có mâm cơm sum họp, có tiếng cười rộn rã của đoàn viên và những hương vị thân quen không thể tìm thấy ở nơi nào khác.
Trong những năm gần đây, sách và các ấn phẩm Tết đã dần trở thành món quà tinh thần quen thuộc, truyền tải những giá trị truyền thống bằng cách diễn đạt gần gũi với nhiều thế hệ.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Giữa phố thị tấp nập, nhiều lúc tôi chợt nhớ quay quắt nồi nước mắm đồng mẹ nấu năm xưa. Hương vị mặn mòi từ cá linh, cá chốt sông Hậu không chỉ làm đậm đà thêm bữa cơm quê, mà còn “ủ” trong đó cả tuổi thơ tôi và tình thương của mẹ.
Cuộc sống quanh năm trên sông nước, những thương hồ miền Tây có cách đón Tết riêng. Sau những ngày bươn chải mưu sinh, họ luôn muốn trở về quê khi những nụ mai hé nhụy trên cành.
Ngọn gió đông hiu hiu bay bổng trên đồng mùa gặt, hương lúa mới thơm thoang thoảng đượm nồng, xóm làng rạo rực đón Tết. Từ lâu, khung cảnh ngày Tết luôn là thời khắc thiêng liêng đã ăn sâu vào tiềm thức trong lòng mỗi người.
Cây mai tồn tại một cách khiêm nhường lặng lẽ quanh nhà gần như suốt cả năm. Mai chỉ thật sự tỏa sáng, khoe sắc đúng độ tiết xuân, vào những ngày Tết cổ truyền của dân tộc, điều này mang nhiều ý nghĩa.
Giữa thị trường mứt Tết ngày càng đa dạng, nơi nhiều sản phẩm công nghiệp chiếm ưu thế nhờ mẫu mã bắt mắt và sản lượng lớn, một bộ phận người trẻ tại An Giang lại chọn quay về với căn bếp quê, với những nguyên liệu mộc mạc quen thuộc. Bằng tư duy làm nghề tử tế, chú trọng chất lượng và an toàn, họ đang “thổi hồn mới” cho mứt Tết nhà làm, giữ lại hương vị xưa trong hình hài mới.